Cau Ham 48 Pro - ĐH GTVT HN
Chào Mừng Bạn Đã Ghé Thăm Diễn Đàn Lớp Cầu Hầm K48 - Trường ĐH GTVT HN!
Hãy đăng nhập để sử dụng được tất cả các tính năng trong diễn đàn.
Bạn phải đăng ký lấy tài khoản rồi mới đăng nhập được.
Chúc bạn luôn Gặp May Mắn -> Vui vẻ -> Hạnh Phúc -> Thành Công!!

Pro

Anh em Cầu Hầm 48 Pro đã có 1 trận "tắm bia" quá đã.Chúc Mừng anh em!!!
Sự có mặt của bạn làm diễn đàn có ý nghĩa hơn rất nhiều. Những góp ý thật lòng của bạn sẽ giúp Admin xây dựng được một mái nhà chung thật đẹp.
Nhấn vào chữ Đăng nhập ở góc trên bên phải hộp ChatBox để có thể trò chuyện với các thành viên khác trong diễn đàn
Chỉ cần đánh vào google search dòng chữ: cauham48 hoặc cauham48pro rồi Enter sẽ ra ngay forum của lớp chúng ta:http://cauham48pro.forumvi.com - Nơi chúng ta học tập chia sẻ và tìm kiếm thông tin.

You are not connected. Please login or register

Em đã từng yêu anh, nhiều như thế!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1Bình Thường Em đã từng yêu anh, nhiều như thế! on Sat Oct 04, 2014 11:27 am

hoadai


Spammer
Spammer
Em đã từng rất ngốc nghếch. Tưởng rằng chỉ cần mình yêu anh hết lòng, sẽ nhận lại những điều xứng đáng. Đến cuối cùng vẫn không phải, con người vẫn nhẫn tâm với rất nhiều điều vốn phải được gìn giữ.
Ngày anh bên cạnh, em chăm chăm yêu thương vô điều kiện. Mãn nguyện khi sự quan tâm có điểm đến. Em đã sống những tháng ngày tự mình vẽ ra rất nhiều kiểu hạnh phúc. Em trao niềm vui, anh cười, em nghĩ đó là hạnh phúc. Em trao phiền muộn, anh vẫn cười, thế là em tự nghĩ ra thật nhiều lý do tốt đẹp, em vẫn cho đó là hạnh phúc.

Ngày anh không ở lại, em nhận ra là em yêu được, chứ chẳng phải được yêu. Anh vốn dĩ chẳng nhìn thấy những xúc cảm nơi em. Cho dù có thấy, cũng chẳng mấy để tâm. Những thứ em vẽ ra bỗng kệch cỡm đến kỳ lạ. Em như cô diễn viên một mình vào vai độc thoại. Hạnh phúc mà em tưởng rằng mình đã trải qua, có phải chỉ là một loại ảo giác?

Em đã yêu anh nhiều như thế đấy…

Kết thúc tốt đẹp hay khổ đau chẳng thể hình dung, tương lai mơ hồ vô định, chỉ biết cầm lấy tình yêu để lần bước, soi đường, chỉ biết "cắm mặt" bước tới, mặc xung quanh sóng gió bủa vây vẫn xăm xăm đi tiếp, chẳng lùi bước, chẳng quay lại. Dù vị trí mãi chẳng hơn ai trong tim người vẫn dũng cảm yêu, mặc hi sinh, làm tất cả những gì có thể dù chẳng mấy khi được coi trọng.


Mối quan hệ như một chiếc bập bênh, chúng ta cứ trao mãi yêu thương sang bờ bên kia, càng trao nhiều, mình càng lên cao. Cứ cho mà chẳng nhận, bản thân mãi chênh vênh, tìm sao cũng chẳng thấy điểm đáp. Tình yêu chẳng thể nghiêng mãi về một phía, mình ở trên cao, ngã sao cũng nguy hiểm.

Trong tình yêu này, chỉ có mình em cố gắng…

Một mối quan hệ như thế, sớm muộn gì cũng rã.

Em đã từng rất ngốc nghếch. Tưởng rằng chỉ cần mình yêu thương hết lòng, sẽ nhận lại những điều xứng đáng. Đến cuối cùng vẫn không phải, con người vẫn nhẫn tâm với rất nhiều điều vốn phải được gìn giữ.

Em phải sống khác đi, yêu khác đi!

(sưu tâm

Nếu không, đến cuối cùng, em cũng chẳng là gì trong trái tim anh!

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết